Ta mượn nhân gian hai lạng mực

Nét họa dung nhan nét họa tình

Họa luôn hồng trần muôn vạn kịch

Kịch tản người tàn nét mực tan. 

Ta trả nhân gian hai giọt lệ 

Một giọt tương tư một giọt hề

Thương người mòn mỏi tàn hoa lệ

Thương mình ngây dại mãi u mê.